拼音zhú fēng
注音ㄓㄨˊ ㄈㄥ
繁體竹風(fēng)

⒈ ?竹間之風(fēng)。
⒈ ?竹間之風(fēng)。
引唐 杜甫 《遠(yuǎn)游》詩:“竹風(fēng)連野色,江沫擁春沙?!?br />南唐 馮延巳 《歸自謠》詞之一:“何處笛,深夜夢回情脈脈,竹風(fēng)檐雨寒窗滴。”
宋 蘇軾 《西齋》詩:“褰衣竹風(fēng)下,穆然中微涼?!?/span>