含風(fēng)

詞語(yǔ)解釋
含風(fēng)[ hán fēng ]
⒈ ?帶著風(fēng);被風(fēng)吹拂著。
引證解釋
⒈ ?帶著風(fēng);被風(fēng)吹拂著。
引南朝 宋 謝惠連 《秋懷詩(shī)》:“蕭瑟含風(fēng)蟬,寥唳度云雁?!?br />南朝 梁 虞羲 《見(jiàn)江邊竹詩(shī)》:“含風(fēng)自颯颯,負(fù)雪亦猗猗?!?br />宋 王安石 《次韻徐仲元詠梅》之一:“額黃映日明 飛燕,肌粉含風(fēng)冷 太真?!?br />宋 蘇軾 《歐陽(yáng)少師令賦所蓄石屏》詩(shī):“含風(fēng)偃蹇得真態(tài),刻畫(huà)始信天有工。”
分字解釋
※ "含風(fēng)"的意思解釋、含風(fēng)是什么意思由瓊林苑-專(zhuān)業(yè)的漢語(yǔ)字詞典與美文資料庫(kù)漢語(yǔ)詞典查詞提供。
相關(guān)詞語(yǔ)
- yú fēng yí wén余風(fēng)遺文
- fēng gé風(fēng)格
- bù zhèng zhī fēng不正之風(fēng)
- fēng yī風(fēng)衣
- fēng qíng風(fēng)情
- chūn fēng春風(fēng)
- chūn fēng fèng rén春風(fēng)風(fēng)人
- yí fēng yí zé遺風(fēng)遺澤
- yáng liǔ fēng楊柳風(fēng)
- zuì dōng fēng醉東風(fēng)
- hán yǒu含有
- fēng chuī cǎo dòng風(fēng)吹草動(dòng)
- fēng guāng風(fēng)光
- xīng fēng zuò làng興風(fēng)作浪
- yì fēng義風(fēng)
- bō cǎo zhān fēng撥草瞻風(fēng)
- fēng dù piān piān風(fēng)度翩翩
- hán xiāng shǔ含香署
- fēng tú rén qíng風(fēng)土人情
- bā jié fēng八節(jié)風(fēng)
- fēng xiǎn風(fēng)險(xiǎn)
- mín fēng民風(fēng)
- fēng shuǐ風(fēng)水
- fēng fēng yǔ yǔ風(fēng)風(fēng)雨雨
- fēng qì風(fēng)氣
- fēng huá zhèng mào風(fēng)華正茂
- fēng yǔ tóng zhōu風(fēng)雨同舟
- hán yì含義
- liú fēng yí jì流風(fēng)遺跡
- wēi fēng lǐn lǐn威風(fēng)凜凜
- fēng shēng hè lì風(fēng)聲鶴唳
- fēng wù風(fēng)物